Bí ẩn, Kinh dị
Tác giả: Người Thứ 8

Mây Mưa Thụy Sĩ

Chương 2

C ác lá bích và rô thường báo điềm xấu. Cơ thì tốt. Tốt hơn nửa là chuồn. Chuồn tiên đoán sự thành công về tài lợi và danh vọng, còn cơ thì về tình dụyên. Ách cơ thường dẫn đến tin mừng.

Du khách ghé Giơneo thường đến thăm viện bảo tàng Nghệ Thuật và Lịch sử, nơi đây có những bức họa cổ xưa đáng giá. Và đặc biệt là cuộc triển lãm thường trực đủ kiểu đồng hồ và kỹ nghệ đồng hồ. Thụy Sĩ là trung tâm sản xuất đồng hồ tối tân và chính xác nhất thế giới nên ít ai qua Giơneo mà không đến viện bảo tàng.

Hoàng tử Phakanvong là nhà sưu tập đồng hồ, ông thuê biệt thự trên đường Emile Jacques Dalcrose là để có dịp đi xe hơi qua viện bảo tàng hàng ngày, và chiều chiều, trong thời gian ông lưu lại Giơneo, ông thường ra lệnh cho tài xế đậu lại, nhảnh nha vào bên trong, ngắm nghía bằng cặp mắt thèm muốn say sưa.

Nhưng chiều hôm ấy, tài xế đánh xe Mercedes ra sân biệt thự, chờ chủ nhân đi viếng viện bảo tàng như thường lệ thì hoàng tử Phakanvong vẫn ở lì trong phòng. Đội cận vệ của hoàng tử đã giàn ra khắp biệt thự, người nào cũng mặc đồng phục mầu sẫm, đeo súng cổm cộm ở thắt lưng. Tòa nhà do hoàng tử Phakanvong thuê rộng hơn ngàn mét vuông, tứ phía có tường gạch cao, và bên trên tường gạch là rào thép, đứng ngoài chỉ có thể nhìn thấy mái nhà, vì đây là nhà trệt.

Hoàng tử sắp tiếp khách. Phải là khách đặc biệt hoàng tử mới chịu tiếp vào giờ này. Thời biểu của ông được sắp xếp từ trước, ít ra là trước 24 tiếng đồng hồ, ngay cả những viên chức cao cấp của chính quyền Thụy Sĩ hoặc đại diện các quốc gia có mặt ở Giơneo cũng phải hẹn trước.

Đám gia nhân tò mò muốn biết mặt người khách diễm phúc đều bị cận vệ đuổi xuống nhà dưới, cả đàn chó bẹt-giê Đức được hoàng tử yêu thương hết mực cũng bị nhốt cũi. Hoàng tử cần được tĩnh trí để tiếp khách, ông không muốn bọn chó săn chạy nhảy nô đùa.

Hoàng tử Phakanvong trạc tứ tuần, thân thể không lấy gì làm cao dầu là theo kích thước Á Đông thuần túy. Nước da ông hơi ngăm ngăm, chứng tỏ ông sinh trưởng tại một nước có nhiều đồng khô cỏ cháy, ông ăn toàn sơn hào hải vị nên bụng hơi phưỡn. Đàn ông bước vào tuổi 40 thường có bụng, nhưng nếu hoàng tử Phakanvong chịu tập thể dục chăm chỉ ngoài sân vận động và bỏ bớt môn điền kinh trên... giường thì chắc chắn vòng bụng không đến 95 phân tây. Nghĩa là gần bằng vòng ngực của các cô đào chiếu bóng nguyên tử. Dường như chức vụ của ông bắt ông phải nuôi râu mép nên ông đã phải xức dầu, và thợ cạo riêng có bổn phận cắt tỉa mỗi buổi sáng. Bộ râu mép sâu róm làm ông già hơn và nghiêm trang hơn.

Khi chuyến tàu hỏa chở điệp viên z.28 vượt biên giới Pháp vào đất trung lập Thụy Sĩ thì khách quý của hoàng tử Phakanvong dừng xe trước cổng biệt thự.

Điều đáng lưu ý là hầu hết khách đến gặp hoàng tử Phakanvong đều ngự chễm chệ trên xe hơi dài ngoằng có tài xế lái, và có vệ sĩ một bên. Và đã là khách quý được hoàng tử chuẩn bị đón rước thì không thể lái xe một mình.

Vậy mà chiều hôm ấy khách quý lại một mình một xe đến trước biệt thự. Xe của khách quý cũng không phải là Rolls Royce, Mercedes hoặc xoàng ra là DS. Mà chỉ là chiếc Vôn-va-gen (Volkswagen) rẻ tiền, sơn đen rầu rĩ, chắc là mua lại, cạnh bảng số có cái biển hình bầu dục viết chữ D, tức là xuất xứ ở liên bang Tây Đức.

Lệ thường, hoàng tử Phakanvong rềnh rang thật lâu, bắt khách chờ cả giờ mới tiếp. Khệnh khạng vốn là đức tính cần có của những người cai trị ở nước ông. Nhưng chiều hôm ấy, ông đã xuống chờ trước trong xa-lông, và khách vừa đậu chiếc xe nhỏ bé, bụi bặm bám đầy trước hành lang sạch sẽ như phòng giải phẫu của bệnh viện thì ông đích thân mở cửa và đon đả chào khách.

Khách là người phương Tây, trẻ hơn hoàng tử Phakanvong, người thon, cao, bắp thịt rắn chắc, da hơi rám nắng, chứng tỏ ham cuộc sống ngoài trời và có bản tính hoạt động. Khách phục sức đứng đắn, trời không lấy gì làm mát mà khách vẫn mặc com-lê sẫm.

Mới bước vào phòng khách, khách đã khom lưng chào, cung kính :

- Hân hạnh được gặp lại Đức ông tại đây. Xin lỗi Đức ông đã đến hơi chậm.

Té ra khách đã quen Đức ông Phakanvong từ trước. Phakanvong cười núng nính làn râu mép :

- Hân hạnh được gặp lại ông phó. Vì được tin ông đến, tôi phải ở nhà chờ.

- Đức Ông cứ gọi tôi là Nicôn như ngày xưa. Hai tiếng "ông phó" nghe có vẻ xa lạ quá.

- Vâng. Tôi xin lãnh ý. Sự có mặt của ông tại Giơneo làm tôi rất khó xử. Nhưng ông cũng hiểu giùm cho tôi rằng tôi không còn cách nào hơn nữa. Thú thật với ông, nếu giữa chúng ta không có tình bạn sâu xa từ hồi ông còn phục vụ tại nước tôi và được phụ hoàng quý mến, và nếu người đại diện C.I.A. đến đây hôm nay không phải là ông thì tôi đã cương quyết không tiếp, hoặc nếu tôi tiếp thì tôi cũng chỉ nói một câu ngắn ngủi "cám ơn, tôi đã nhờ người khác tìm rồi."

- Đức Ông có thể cho tôi biết "người khác" này là ai không ?

- Là những người Trung Hoa chống lại C.I.A.. Họ đã tiếp xúc với tôi. ông không lạ gì hoàn cảnh của nước tôi và cá nhân tôi, chúng tôi là một tiểu quốc chậm tiến, lại bị mắc kẹt trong cuộc tranh chấp của các siêu cường nên phải theo đường lối trung lập, nhưng trên phương diện tình cảm tôi nghiêng về phía các ông. Tôi sẳn sàng giành thật nhiều quyền lợi cho các ông miễn hồ phe bên kia không biết. Đằng này... các ông đã hại tôi. Tôi sẽ ăn làm sao, nói làm sao với hoàng gia tôi bây giờ...

- Chúng tôi sẽ cố gắng tìm lại cho Đức ông. Xin Đức ông tin tưởng vào chúng tôi.

- Vâng, nể ông tôi hoãn chấp nhận những đề nghị của đặc phái viên Trung Hoa. Nhưng, ông Nicôn ơi, tôi không thể hoãn mãi. Vì tôi sắp phải hồi hương, phụ hoàng vừa gửi điện thúc giục. Sự hiện diện của tôi ở trong nước rất cần thiết vì tình hình chung có vẻ đen tối.

- Chừng nào Đức ông lên đường ?

- Trong vòng một tuần.

- Vậy trong vòng một tuần tôi sẽ...

- Không được. Vì nếu ông thất bại, tôi sẽ không còn tthời giờ nhờ cậy đại diện Trung Hoa nữa. Tôi chỉ có thể gia hạn cho ông 3 ngày. Bắt đầu từ phút này...

Đặc phái viên Nicôn của C.I.A. thở dài nhè nhẹ :

- Vâng. Ba ngày bắt đầu từ phút này. Dầu sao chăng nữa, nhưng việc đáng tiếc vừa xảy ra cũng là lỗi ở chúng tôi. Bởi vậy, nhân danh ông tổng giám đốc, tôi thành thật tạ lỗi với Đức ông.

Hoàng tử Phakanvong cười - lần đầu hoàng tử mới hé miệng cười, từ khi Nicôn bước vào xa-lông :

- Chỗ thân tình với nhau, ông khách sáo làm gì... Nếu đó không phải là của gia bảo thì tôi đã không làm phiền ông. Mời ông ngồi xuống, ơ kìa, tư nãy đến giờ ông vẫn đứng, có lẽ vì tôi đứng nên ông cũng đứng. Tâm thần tôi đang bấn loạn nên tôi quên hết phép lịch sự tối thiểu. Mời ông Nicôn ngồi xuống, dùng tạm với tôi ly rượu, thứ rượu thuốc mà chúng ta thường uống trong thời gian ông phục vụ tại nước tôi.

Đặc phái viên Nicôn chắp tay xá như người Á Đông :

- Tôi xin phép Đức ông được ra về kẻo muộn.

Hoàng tử Phakanvong nhìn ra ngoài vườn :

- Trời đang còn sáng mà...

- Thưa Đức ông, tôi còn phải liên lạc ngay với Hoa Thịnh Đốn để trình báo cuộc hội kiến với Đức ông. Ngoài ra tôi còn phải sửa soạn để đón tiếp một nhân viên hành động vừa từ Ba Lê tới để tìm lại báu vật go-đo-chong-giom cho Đức Ông...

- Nhân viên này cừ khôi không ? Tôi không dám săng-ta ông, nhưng tôi nghĩ rằng nhân viên của ông phải là người nhà Trời mới đủ tài, đủ trí và đủ võ nghệ đối phó với đặc phái viên của bên kia.

- Antôn ?

- Phải. Antôn. Y đã đến gặp tôi, và chịu mọi điều kiện do tôi đưa ra, chứ không kỳ kèo, bớt một thêm hai như phía các ông. Antôn cam đoan là nếu tôi bằng lòng nhờ đến y, y sẽ thu hồi báu vật go-đo-chong-giom trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Nhưng, như ông đã biết, tôi đã từ chối; cương quyết từ chối. Tôi đang hy vọng ông đừng làm tôi thất vọng.

Đặc phái viên Nicôn từ từ bước ra cửa :

- Đức Ông có thể hy vọng thật nhiều vì nhân viên hành động sắp đến đây là Văn Bình.

- Đại tá z.28 ?

- Vâng. z.28.

- Nhưng z.28 không phải là nhân viên C.I.A..

- Vâng, y là cộng sự viên của ông Hoàng. Vụ này liên hệ đến C.I.A. lẫn sở Mật Vụ của ông Hoàng nên chúng tôi phải triệu thỉnh đại táZ.28. Chỉ riêng sự hiện diện của z.28 cũng đủ chứng tỏ với Đức ông chúng tôi cố gắng đến mực độ nào. Vì, chẳng dám giấu Đức ông, giá biểu hành nghề của điệp viên z.28 rất đắt, có thể nói là đắt vào hạng nhất thế giới.

Đức Ông Phakanvong cười toe toét:

- Tôi có thể vui mừng được rồi. Xin ông chuyẻn đến đại tá z.28 lời chào mừng và chúc tụng của tôi.

Đặc phái viên Nicôn của trung ương Tình Báo Mỹ chắp tay xá hoàng tử Phakanvong lần nữa rồi trèo lên xe Vôn-va- gen. Hoàng tử tiễn Nicôn ra tận vườn, đến tận xe, và chờ cho xe hơi khuất sau cảnh cổng lớn mới chịu trở vào. Trong những ngày ở Giơneo, hoàng tử chưa bao giờ làm như vậy. Trừ phi khách là đàn bà, và là đàn bà tuyệt đẹp...

Hoàng tử Phakanvong vuốt làn râu mép, miệng lẩm bẩm :

- Hừ... đại tá Antôn... đại tá Văn Bình.... Không biết phen này ai thắng ai đây.

* * *

Thắng hay bại là chuyện tương lai vì Antôn và Văn Bình mới bắt đầu nhảy lên võ đài.

Tuy nhiên Văn Bình có cảm tưởng là ra quân bất lợi khi chàng bị hăm "ăn đạn vỡ toang sọ dừa" trong gian phòng nửa tối, nửa sáng, với ngọn đèn cầy leo lét, của ngôi nhà mang con số 13 định mạng.

- Bồ ơi, bồ quăng va-li xuống và chắp tay lên đầu nếu không bồ sẽ ăn đạn vỡ toang sọ dừa!

Văn Bình thả cái va-li rớt bịch. Và chàng ngoan ngoãn chắp tay lên đầu, đúng với tư thế của hàng binh ngoài mặt trận. Chàng nghi kẻ chủ mưu là Antôn, và một khi hắn đã chủ mưu thì sự bố trí trong nhà rất chu đáo, chàng khó hy vọng chuyển ngược tình thế, trừ phi...

Việc đầu tiên của chàng là quan sát đối phương. Họ gồm cả thảy 3 người. Cô gái môi đỏ chót vừa mở cửa đón chàng. Và 2 cô gái khác. Chi tiết làm chàng ngạc nhiên là kiểu phục sức kỳ quặc của họ. Thiết tưởng híp-py chúa cũng chưa ăn mặc kỳ quặc bằng họ.

Cô gái môi đỏ chót phục sức theo mốt mọi da đỏ, tóc dài lòng thòng, đầu cắm lông nhím và lông vịt, nhuộm ngũ sắc. Nàng thủ trong bàn tay nhỏ xíu khẩu súng ru-lô kết xù. Chính nàng ra lệnh cho chàng vứt va-li và giơ tay.

Hai cô gái kia cũng giắt lông nhiều màu trên đầu. Nhưng trên người lại không có gì hết. Thậm chí một mảnh vải tí teo hoặc cái núm tròn bắng giấy trang kim được vũ nữ thoát y che đậy trước sự dòm ngó của lính kiểm tục cũng không có.

Nói cách khác, họ trần truồng hoàn toàn. Ngoại trừ mấy cái lông thú phất phơ trên tóc, và khẩu súng trái khế trong tay.

- Tiến lên một bước!

Ừ thì tiến lên sợ gì ! Chàng không tin đàn bà khỏa thân là nhà thiện xạ. Họ phải mặc áo quần đầy đủ mới có thể bắn trúng mục phiêu. Dầu họ dí súng sát ngực chàng, họ vẫn bắn trật như thường. Ba khẩu ru-lô chĩa vào trái tim là một mối đe dọa ghê gớm, tuy vậy, Văn Bình vẫn phớt tỉnh. Thật ra, lòng chàng hơi hồi hộp, song sự hồi hộp này quyết không do các họng súng đen ngòm rùng rợn gây ra.

Mà nguyên nhân là 2 cô gái cân đối, trắng trẻo và thơm ngon đang ở trong tầm mắt của chàng... Chàng đảo mắt theo hàng ngang, để có thể chụp hết hai pho tượng mỹ nhân bằng xương bằng thịt vào trí nhớ. Họ khá đẹp.... chàng đã lầm lớn khi có thành kiến Giơneo là một... tu viện, không có bóng dáng mỹ miều, không có thú vui bốc lửa...

Hai cô gái khỏa thân nhìn nhau, như để tham khảo ý kiến. Văn Bình hơi bất mãn là vì cả hai cô đều đeo mặt nạ, che gần kín mặt, chỉ chừa có đôi mắt và lỗ mũi để thở. Thành ra Văn Bình không quan sát được hàm răng và môi miệng của họ.

Một cô nàng hỏi chàng bằng tiếng Đức trơn tru :

- Ông vừa từ Ba Lê tới?

Chết rồi... Chàng đã dẫn thân vào hạng cọp. Họ đã biết rõ tung tích chàng. Mấy cô gái nõn nà chẳng qua là cái bẫy để tiêu diệt điệp viên z.28 háu ăn. Đối với Văn Bình, tiếng Đức (xin nhắc lại, đây là tiếng Đức thật sự của Đức quốc, chứ không phải... tiếng Đức được dùng để chửi nhau) là một trong các ngôn ngữ ruột, chàng viết thạo, nói giỏi, thiên hạ nói tục chàng cũng hiểu. Nhưng chàng lại giả vờ không hiểu. Giả vờ không hiểu là thủ đoạn của chàng nhằm kéo dài thời giờ, rồi tùy cơ ứng biến.

Chàng nhận thấy cô gái mặc đồ mọi da đỏ có vẻ sửng sốt. sửng sốt thật sự, chứ không phải sửng sốt đòn phép. Tại sao cô nàng sửng sốt, chàng chưa tìm ra lý do. Trong khi ấy, cô gái khỏa thân cất tiếng hỏi chàng, bằng tiếng Ý. vẫn câu hỏi cũ "ông vừa từ Ba Lê tới ?" Văn Bình quá quen với tiếng Ý, bà vợ của ông Hoàng sinh trưởng dọc bờ biển Ý, chàng gắn bó với ông Hoàng hơn cả tình cha con, chàng lại đã sống nhiều năm trên đất Ý, nên chàng có thể trả lời ngon ơ.

Nhưng cũng như hỏi nãy chàng tiếp tục áp dụng mánh lới ngậm hột thị. lần này thì sự sửng sốt của cô gái mọi da đỏ lây sang hai cô gái trần như nhộng. Họ liếng thoắng bàn bạc với nhau. Cô gái mọi da đỏ nâng miệng súng lên, giọng gay gắt:

- Đúng, đúng rồi, không thể sai vào đâu được.

Văn Bình xen vào :

- Không đúng đâu. Các cô lầm tôi với người khác.

Cô nàng mọi da đỏ lùi lại, quát to :

- A ha... ông giở trò năn nỉ phải không ? Không ai mềm lòng đâu, ông nội. Có chịu cởi áo ngay ra không ?

Văn Bình hỏi:

- Cô muốn tôi cởi quần áo ?

- Dĩ nhiên. Không lẽ ông bắt hai cô bạn của tôi phải cởi nốt mấy cái lông sặc sỡ cắm trên tóc ?

- Cởi hết ?

- Hừ... lại giở trò năn nỉ cố hữu ra rồi. Nhanh lên, ông nội. ông nội đẹp trai thật đấy, nhưng ở đây ai cũng bận việc tối tăm mặt mũi, không có thời giờ thưởng thức cái đẹp trai của ông nội. Nhanh lên...

- Vâng, tôi xin cởi thật nhanh, nhưng....

- Nhưng cái khỉ khô gì ?

- Hai tay bị chắp trên đầu, không mở nút được.

- Thì buông tay xuống. Nhanh lên... chỉ có nửa giờ thôi đấy, ông nội.

Văn Bình phá lên cười. Song chàng chỉ cười được một tiếng. Vì cô gái phục sức kiểu mọi da đỏ đã bắn đoàng một phát. Nàng chỉ bắn chỉ thiên nhưng súng bị giật nên viên đạn bay nghiêng, làm Văn Bình toát sì-cấu. Nếu cả ba cô nàng nhả đạn cùng một loạt thì họ chẳng cần nhắm, chàng cũng trúng đạn như thường. Bắn xong, cô gái mọi da đỏ quắc mắt:

- Nhanh lên, tôi cảnh cáo ông một lần chót.

Làm việc gì khó khăn Văn Bình còn không quẩn, huống hồ chỉ làm một việc dễ ợt. Không những dễ ợt, mà còn khoái nữa. Tuy vậy, chàng lại ngần ngừ. Nếu chỉ cần chàng thoát y, họ chỉ nói một tiếng là chàng chịu gấp. Tại sao họ lại phải huy động những 3 cây súng ? Và họ bắt chàng khỏa thân để làm gì ? Và tại sao họ lại giục chàng là "chỉ có nửa giờ" ? Nửa giờ, nghĩa là 30 phút, không phải là thời gian dài đối với đàn ông có bản lãnh siêu đẳng, nhưng đối với đa số đã là đại kỷ lục. Chàng có quá nhiều thắc mắc nên phải hỏi cho biết. Nhưng chàng chưa kịp phát ngôn thì cô gái mọi da đỏ đã quát tháo :

- Lừng khừng hả ... xấu hổ hả... nếu ông nội xấu hổ thì để bọn này lột giùm...

Trời đất, họ đòi lột quần áo Văn Bình. Đúng như thi bá Tản Đà tiên liệu mấy chục năm trước "nay lúc cương thường đảo ngược ru", đàn bà ngày nay đã đoạt quyền đàn ông.

Được người đẹp chiếu cố như vậy, càng sướng. Văn Bình bèn ưỡng ngực, giọng thách thức :

- Vâng, xin mời các cô.

Hai cô gái khỏa thân vứt súng xuống đất rồi ùa lại. Họ phải là Cái Bang 9 túi trong nghề cởi quần áo thiên hạ, vì trong loáng mắt, cái vét tông và cái và vạt của chàng đã nằm gọn trong tay họ. Họ làm thật nhanh và gọn, không gây phiền phức cho chàng. Và họ khéo tay đến nỗi không làm y phục nhàu nát.

Chàng đứng trơ ra như tượng gỗ. Mùi da thịt của hai cô nàng khỏa thân cũng khá thơm tho. Chàng chỉ rướn nhẹ là quơ được vào lòng. Dầu cô gái mọi da đỏ nổ súng, chàng cũng không ngán. Nhưng chàng vẫn tiếp tục đứng yên

Và ngay khi ấy chàng nghe tiếng giầy phụ nữ.

Rồi một giọng nói êm ái chàng từng nghe trong dĩ vãng mật ngọt xa xôi, bằng tiếng Việt thuần túy :

- Kìa anh Văn Bình ! Kìa, các em chơi cái trò gì vậy ?

*******

Chưong III

Bồi bích

Muốn hỏi về tâm tình, nên chọn Qua ngày thứ sáu trong tuần, thứ Sáu 13 càng tốt. Bói thấy lá bích thì xấu, lá bồi bích báo hiệu sự phản trắc của một người trai trẻ, khôi ngô nhưng gian manh.

Nghe tiếng nói, cả 3 cô gái đều ngừng tay. Văn Bình mới bị lột áo sơ-mi. Bên trong chàng quên mặc áo thun lá nên bắp thịt cánh tay, ngực và bụng của chàng có cơ hội triển lãm trước con mắt háu đói của cử tọa phái nữ. Nếu tiếng mật ngọt kia đến chậm một phút nữa, Văn Bình đã trở thành ông A-dông.

Văn Bình ngước nhìn nàng. Đèn trong phòng vừa được mở sáng nên chàng thấy rõ cả những nếp nhăn ở khóe mắt nàng. Té ra ở góc nhà có một cầu thăng uốn dẫn lên tầng trên mà hồi nãy chàng không nhìn thấy vì trời tối lờ mờ. Nàng từ trên lầu đi xuống. Đến nửa chưng, nàng dừng lại. Có lẽ nàng không chế ngự được sự xúc động mãnh liệt dâng cuồn cuộn trong lòng sau nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm xa cách. Và cũng có lẽ vì nàng vừa trông thấy Văn Bình bị ba cô gái làm thịt.

Văn Bình cười với nàng :

- Phù Dung, Phù Dung, trời ơi, em vẫn như ngày xưa...

Phù Dung nhảy xuống đất, chạy về phía chàng, xà luôn vào lòng chàng và khóc nức nở. Ba cô gái phục sức quái dị đã bấm nhau lỉnh đâu mất, trong phòng chỉ còn Văn Bình và Phù Dung đang gục vào vai chàng, nước mắt lã chã. Khóc một hồi, nàng mới buông chàng ra và nói:

- Em tưởng không bao giờ được gặp lại anh nữa... Anh khác xưa nhiều lắm.

Văn Bình gọi Phù Dung bằng "em" một cách hồn nhiên, quên bẵng nàng lớn hơn chàng một con giáp và ngược lại nàng cũng xưng em ngọt sớt với chàng, như thể về tuổi đời nàng chỉ là em. Dường như tình yêu có sẵn sức mạnh vô song khả dĩ phá tan mọi chướng ngại vật, chướng ngại vật giai cấp, cũng như chướng ngại vật tuổi tác.

Dĩ nhiên Văn Bình mắc bệnh nịnh đầm - cũng nịnh đầm như chính phủ Mỹ không bắt buộc phụ nữ Mỹ phải ghi rõ số tuổi trên giấy thông hành - nên chàng luôn luôn quên số tuổi thật của đàn bà, nhưng giá chàng không nịnh đầm, chàng cũng phải nhìn nhận là Phù Dung chưa già. Chưa già, nếu so với số tuổi trên 40 của nàng.

Nếu tuổi 40 làm người ta liên tưởng đến trái cây chín thì đàn ông 40 là trái cây vừa chín, mùi thơm ngào ngạt, ăn vào bổ dưỡng ngon lành, ngược lại, đàn bà 40 là trái cây đã chín nẫu, mùi chua sửa soạn nhường chỗ cho mùi hôi, nghĩa là trái cây sắp bị liệng vào thùng rác (tác giả thành thật xin lỗi các nữ đọc giả trên tứ tuần, vì sự mô tả của tác giả không áp dụng cho trường hợp quý vị mà tác giả biết là còn trẻ, rất trẻ...). Tuy nhiên người thiếu phụ đang áp má vào da thịt chàng vẫn còn nguyên hương vị tuổi xuân. Vai nàng vẫn thuôn tròn chứ không xẹp xuống thành vai long đình. Mông nàng không bành ra một cách thô tháp, và vòng ngực không xệ xuống để cân xứng với vòng eo một ngày một lớn. Và nhất là ngấn cổ và cằm mặt không biến thành kho chứa mỡ thừa.

Phù Dung hôn lấy hôn để vào má, vào trán chàng :

- Chúng mình xa nhau mười mấy năm rồi nhỉ ?

Chàng chưa kịp đáp thì nàng đã sụt sịt:

- Em già rồi, mới đó em...

Văn Bình vội chặn lời nàng :

- Còn lâu em mới già. Ngày nào bọn con trai như anh da mồi tóc bạc đầu gối kêu lạo rạo thì em mới chịu già...

Văn Bình không cho nàng nói hết câu vì sợ trong giờ phút hồi tưởng qua dĩ vãng đầy thơ và mộng nàng sẽ than van số tuổi 45, 46 của nàng. Nàng là đàn bà có khác, được đàn ông khôi ngô khen trẻ đã nở phồng cánh mũi rồi ôm cứng lấy chàng. Chàng phải luồn tay vào trong, xô nhẹ ra, để khỏi ngập thở. Nàng tiếp tục hôn chàng rồi hỏi:

- Anh vẫn chưa lập gia đình chứ ?

Chàng lắc đầu :

- Chưa.

Chàng nhìn nàng một cách ý nhị trước khi tiếp :

- Chừng nào em lấy chồng, anh sẽ lấy vợ.

Nàng cười ròn rã :

- Đồ xạo... em lấy chồng, anh cũng sẽ không lấy vợ. Em mới làm việc chọ ông Hoàng được 6, 7 năm, nhưng em biết hết. Biết hết mặc dầu từ ngày lãnh lương của sở đến giờ em chưa hề về Sàigòn lần nào. Các chị trong ban Biệt Vụ qua Âu Châu công tác thường ghé Thụy Sĩ chơi và em đều hỏi thăm anh. Anh chưa lập gia đình, chẳng qua anh không chịu nổi cuộc sống gò bó và sự chỉ huy của bà xã, với lại, anh hứa hưu hứa vượn hơi nhiều, anh sợ lấy vợ, vì hàng chục cô vợ... hờ và nhân tình chính hiệu khác sẽ róc thịt anh ra nấu... canh chua.

Văn Bình rướn người vớ cái áo sơ-mi và cái vét-tông. Khi ấy, Phù Dung mới nhớ ra chàng đang ở trần. Ba cô gái trời đánh đã cởi bỏ phần trên của chàng, sửa soạn bắt chàng thoát y trăm phần trăm - xin nhắc lại, trăm phần trăm, chứ không phải 75 phần trăm như một số hộp đêm Sàigòn - thì Phù Dung xuất hiện.

Nàng gài nút sơ-mi, thắt lại cà-vạt cho chàng, giọng rí rỏm :

- Khổ quá.... Em nóng ruột, xuống dưới nhà đợi anh, chứ nếu em rềnh rang nằm trong phòng như mọi bữa thì anh... ốm đòn.

- Ồm đòn ?

- Phải, các cô ấy sẽ rần anh một trận.

- Em nói như thể anh là hòn bột muốn nặn hình thù nào cũng được. Anh không thuộc hạng đàn ông thượng cẳng tay hạ cẳng chân với đàn bà, song anh không thể đứng yên cho họ đánh.

- Anh trồ tài nhu đạo ?

- Nhu đạo chỉ là một trong nhiều môn võ anh biết.

- A, anh sẽ áp dụng những ngón đòn hiểm độc hơn nhu đạo nhiều...

- Phù Dung, anh không thích ỡm ờ... Tại sao họ lại đánh anh?

- Giản dị lắm. vì họ đinh ninh anh là ông khách sộp từ Ba Lê đến. Có thể liệt ông ta vào loại sộp nhất Âu Châu.

- Khách sộp ? Té ra em mở...

- Đừng vội xuyên tạc. Đây không phải là xóm yêu hoa. Mà là một trung tâm hồi phục sinh lý học.

- Chà... những chữ dao to búa lớn như "trung tâm hồi phục sinh lý học" anh nuốt không nổi. Tại sao em không nói trắng ra đây là nơi tiếp đón những anh đàn ông mắc bệnh bất lực, phải nghe lời quát mắng hoặc ăn roi vọt bò lê bò càng thì mới làm tình được.

Phù Dung cười:

- Giải thích trắng trợn như vậy thì có vào nhà đá sớm. Nhà nước Thụy Sĩ không hiền như ở Tây Đức đâu. Em phải làm ăn lén lút, chỉ thân chủ quen mới biết, và em phải lấy hẹn trước. Tuy nhiên, anh đừng vội giận em, khinh em, em không đứng ra mở cái tổ quỷ này. Chủ nhân thật sự là ông Hoàng...

- Hừ... em không nên đổ tội cho người ở xa. ông Hoàng đã già lụ khụ, lại ghét cay ghét đắng bọn đàn ông sa-đích.

- Ghét của nào, Trời trao của ấy là chuyện thường. Nói cho đúng, ông Hoàng không bỏ tiền, lập bảng hiệu, tất cả đều do mấy chú điệp viên ở sau bực màn sắt mà ra. Chẳng hiểu sao chú nào được phái qua đây cũng mắc cái bệnh dở dở ương ương ấy. Một chú thấy bở bèn mở tiệm. Hắn kiếm tiền như nước. Vô phúc cho hắn gặp em. Hắn trở thành bồ của em. Em trình về Sàigòn. ông Hoàng ra lệnh cho em tặng hắn một viên thuốc. Hắn ngủ luôn một mạch, không dậy nữa, và em ngẫu nhiên nhảy lên làm chủ nhân mặc dầu em không phải xuất ra một phật-lăng nào. Chỉ phải cái phiền phức là em không ưa mà phải ưa... Nào, anh bằng lòng chưa ?

- Rồi. Em không biết anh từ Ba Lê tới đây hôm nay ư ?

- Biết. Nhưng người ta nói là anh đi máy bay. Em đòi ra phi trường đón song người ta không cho phép, em đành ở nhà chờ anh. Máy bay đến luôn mấy chuyến mà không thấy anh nên em tưởng anh hoãn đến mai. Em nằm trên lầu bỗng cảm thấy ruột nóng như lửa đốt, vội chạy xuống... Thoạt đầu, em sợ dưới nhà có chuyện lộn xộn vì bọn khách ma quái này thường lộn xộn bất tử. Té ra... gặp anh... anh ngày xưa của em.

- Lão khách sộp từ Ba Lê đến đây để cởi bỏ quần áo và ăn đòn ư?

- Vâng. Hắn chưa "điều trị" ở nhà em lần nào, sở dĩ hắn đến là do một người bạn giới thiệu. Dường như ngày xưa hắn là ông bự của mật thám quốc xã, hắn bắt bớ, tra tấn, bắn giết quá nhiều nạn nhân vô tội nên sau ngày bại trận, hắn phải trốn chui trốn nhủi để khỏi bị lôi ra tòa. Hậu quả của cuộc sống trốn tránh này là hắn mang chứng bất lực sinh lý. Mỗi khi muốn phục hồi hắn phải cởi bỏ quần áo và ăn đòn, có lẽ ông Trời bắt hắn phải chịu hình phạt ấy để đền bù lại phần nào tội ác lột truồng và đánh đập hai chục năm về trước.

Úi chao, hắn không phải là trường hợp duy nhất, em đã có khá nhiều thân chủ như hắn, anh ở lại đây chơi đến tối sẽ thấy, có những ông tổng giám đốc công ty kỹ nghệ, chủ nhà băng, viên chức cao cấp chính quyền đáp máy bay riêng đến Giơ-neo để xin em hành hạ...

- Họ nổi cơn hứng thì em làm sao?

- Anh lại nghi oan em rồi đấy. Em chỉ "điều trị" cho họ, chứ em không cung cấp xác thịt, nhưng nếu họ đòi hỏi, em có thể lo liệu đầy đủ. Những căn nhà ở sát nách chuyên về việc này. Tuy nhiên, ít khi họ tìm hoa ở đây, họ trả từ một đến hai ngàn phật-lăng Thụy Sĩ để được ăn đòn (1) nên thường thường họ có sẵn những bông hoa đắt giá.

- Trời ơi, em đánh người ta đau điếng mà đòi cả trăm đô-la Mỹ một lần ư ?

- Ai bảo anh là đánh đau điếng? các cô làm cho em đều là chuyên viên tốt nghiệp đàng hoàng, họ đánh đau thì thật đau song cũng thật sướng, trên thân thể người ta có một số đường dây thần kinh gây ra cảm khoái, họ chỉ chạm vào những chỗ này. Vả lại, hai, ba trăm đô-la không phải là nhiều, ở Hăm-bua (Hambourg), xỉu xỉu cũng mất 50 đô-la, lối hành hạ lại thiếu khoa học, và nhất là địa điểm thiếu kín đáo, thiếu sang trọng, ở đây, cái gì cũng tân tiến hơn, khung cảnh Thụy Sĩ lại hoàn toàn thích hợp, ngoài ra chính quyền lại hết sức nghiệt ngã đối với vấn đề sex nên lập được một phòng điều trị bệnh bất lực không phải là dễ. Phải rải tiền khắp nơi, nếu không...

Văn Bình và Phù Dung đã lên đến lầu trên. Nếu nhà dưới chỉ có bốn bức tường trần truồng và lạnh lùng thì lầu trên là một thiên đường đầy đặn và ấm cúng. Nàng dẫn chàng qua một hành lang rộng trải thảm len ni-lông êm ái, tường lót gạch lát-tích trắng hãm thanh và bước vào phòng nàng.

Mặt nàng đang hân hoan bỗng sa sầm. Văn Bình nhận thấy nguyên nhân khiến nàng buồn đột ngột là những con bài nhiều màu rực rỡ xếp thành hàng dài trên bàn kê gần cửa sổ. Căn phòng được điều hòa khí hậu, cửa đóng kín nên tiếng động bên ngoài không lọt được vào. Dầu mở toang các cửa, căn phòng cũng vẫn im lặng vì cái ngõ độc nhất vô nhị này ở sau lưng những đường phố đông đúc và sầm uất, có khi cả giờ đồng hồ trôi qua mà không thấy bóng xe hơi.

Phù Dung buồn, và Văn Bình cũng cảm thấy một nỗi buồn khó tả dâng tràn ngập lòng chàng. Hình ảnh những con bài tây mỹ miều vừa đánh thức trong trí chàng những hình ảnh của quá khứ xa xôi mà gần gũi.

Phù Dung là một trong những thiếu phụ lưu lại trong tâm thần và thể xác Văn Bình vết hằn sâu xa nhất. Trên một phạm vi nào đó, nàng đã dạy vỡ lòng cho chàng về tình yêu nhục thể. Mười mấy năm trước, nàng truyền bài học nhập môn trên cái giường rộng, kê gần cửa sổ nhìn ra vườn im lặng và gần cái bàn trên đặt cái khay sơn son thếp vàng đựng yến chưng đường phèn và cỗ bài tây xếp thành hàng dài rực rỡ. Mở đầu, nàng mời chàng ngồi xuống giường, nhìn nàng bói bài. Nàng có thói quen bói bài tốt thì mới làm tình, nếu bói bài xấu thì chỉ trò chuyện suông. Định mạng thú vị đã giúp chàng và nàng có con bài thật hên, và nàng mở nắp lồng bàn trên khay sơn son thếp vàng để lộ hai cái bát kiểu màu hồng xin xắn, rồi bưng một bát yến lên tận miệng chàng.

Đời nàng là kết tinh của những sự dị đoan lạ lùng. Dường như mọi đều hay trong đời nàng đều xảy ra trong ngày 13 hoặc liên hệ đến số 13, nên trong khi thiên hạ tránh xa con số 13 nàng lại thích thú được gần. Nàng nói với chàng rằng làm tình trong ngày 13 là điềm hên, nếu được ngày thứ sáu 13 thì còn hên hơn nữa.

Nàng bói bài rất giỏi, và trước khi làm việc gì, kể cả việc ân ái nàng đều mang bài ra hỏi thời vận. Có lẽ trước khi chàng đến nàng vừa kinh bài và rải ra bàn. Và có lẽ nước bài không có gì tốt nên nàng không vui.

Phù Dung kéo ghế :

- Anh ngồi xuống đây. Em vẫn đã mang yến chưng đường phèn. Anh thấy không ? Bát kiểu màu hồng, khạy sơn son thếp vàng, lồng bàn thép, bài tây... tất cả đều là vật cũ, em cất kỹ trong tủ sắt, hôm nay được tin anh đến em mới mang ra khoản đãi.

Phù Dung cầm bát yến, đưa cho Văn Bình. Chàng hơi bối rối vì chưa tìm thấy muỗng. Phù Dung cười:

- Em biết rồi, anh đang cần cái muỗng. Dùng muỗng thìa là lối sống của người Âu Tây, nhưng để ăn canh, ăn súp thì đúng điệu, còn nếu để thưởng thức món yến chưng đường phèn thuần túy Á Đông thì sai bét. Anh cứ đưa lên miệng húp đi, nó kém văn minh, kém lịch sự thật đấy, song hương vị nó thấm thìa hơn nhiều. Dầu là muỗng sứ, muỗng nhom hoặc muỗng ni-lông, nó cũng gây ra cái mùi là lạ, làm giảm hương vị đặc biệt của yến trộn với đường phèn. Anh dùng đi, hừ... anh chóng quên quá, ngày đó anh cũng bối rối, và em cũng phải giải thích như hôm nay anh mới hiểu.

Một lần nữa, Văn Bình lại thấy Phù Dung sa sầm. Bằng khóe mắt, nàng liếc những con bài trên bàn, trong khi nàng trả cái bát hồng vào chỗ cũ trên cái khay đã tróc sơn. Văn Bình hơi rùng mình. Nàng vẫn ưa bói bài 13 lá như ngày xưa. Bất cứ cái gì, nàng cũng tiếp nối với con số 13. Đêm ấy, nàng giảng bài cặn kẽ như thể chàng là cậu học trò ngây thơ và nàng là ông giáo trung niên (và sự thật thì Văn Bình cũng chẳng hơn cậu học trò ngây thơ là mấy):

- Anh cứ tin em đi, thiên hạ ngớ ngẩn kinh khủng, con số 13 có gì đáng ngại đâu ! Đừng tưởng người Âu Mỹ giỏi hơn người mình, họ còn ngu hơn người mình nhiều, bằng chứng là người Hoa Kỳ tự hào là văn minh mà những cao ốc của họ lại sợ, không dám mang số 13, từng thứ 13 thì lại mang tên thứ 14, riêng tại Nữu Ước đã có hơn 50 khách sạn như vậy (2). Hải quân Anh chẳng hiểu nổi danh trên thế giới về khoảng nào, chứ về khoản sợ con số 13 thì họ đáng dẫn đầu, trời đất ơi, trong trận thế chiến thứ nhất, một ông đại đô đốc kiệm bộ trưởng hải quân đã cho tàu chiến ra khơi đánh quân Đức vào ngày 11 mặc dầu ngày 13 mới đúng là ngày xuất trận (3)...

Phù Dung còn nói nhiều, nhiều nữa. Nàng không tiếc lời đả kích "cái bệnh sợ số 13" (4) từng làm người Mỹ thiệt gần 300 tỷ đô-la. (5) Phần nào cũng vì Phù Dung mà chàng có duyên với ngày thứ 13, ngày mà người phương Tây mất ăn mất ngủ, thay mèo đen hoặc thang dựng thì chạy trốn như bị ma đuổi, hễ vỡ ly họặc vỡ gương soi mặt là sợ toát bồ hôi lạnh, và tiêu phí không biết bao nhiêu tiền của để mua bùa ngãi, và mua... muối vãi sau lưng hầu xua đuổi tà ma.

Văn Bình đang bâng khuâng với những kỷ niệm quá khứ thì Phù Dung đã mở đèn cho sáng thêm rồi lấy ngón tay chỉ những con bài cơ rô chuồn bích nằm dài trên bàn, giọng nàng như bị nghèn nghẹn vì thịt dư ở cổ họng :

- Chắc em nguy mất, anh à.

Văn Bình nhìn theo ngón tay nàng :

- Làm nghề này thì khi nào cũng nguy cả. Nhưng từ phút này trở đi, em có thể được yên tâm. Đành rằng ông Hoàng phái anh sang Thụy Sĩ, nhưng nếu không có em ở đây thì vị tất anh chịu vứt bỏ cuộc sống dưỡng sức bên đó. Anh xin bảo đảm với em... Em có thể trở về Sàigòn nghỉ ngơi một thời gian, như em từng yêu cầu.

Phù Dung cầm một con ách chuồn lên ngắm nghía rồi thả xuống, giọng nàng vô cùng buồn thảm :

- Em tin ở tài anh, nhưng "chữ tài liền với chữ tai một vần, anh ạ". Dầu sao, còn có định mạng gì nữa. Mà định mạng lại không tốt đẹp gì với em. Anh ơi, em chết mất.

- Nói nhảm.

- Từ nhỏ đến giờ, trước khi làm việc gì em cũng đều bói bài. Mười mấy năm trước, em bói được con "đầm cơ" với con "bồi cơ" ở bên tay phải nên em tất tưởi ra phố, vì nước bài cho biết em sẽ hội ngộ với một thanh niên rất trẻ, rất đẹp trai, rất khả ái, và dầu xa nhau cả chục năm, cũng sẽ rất trung thành. Và em đã gặp anh và dâng hiến cho anh... Sáng nay, được tin anh đến, em cũng mang bài ra kinh, nhưng anh ơi...

Văn Bình đăm đăm nhìn con bài mang chữ J ở góc :

- Em bói thấy con bồi bích ?

Nàng gật đầu, mặt tái mét:

- Vâng.

- Nghĩa là thần bài 32 lá tiên đoán em bị một người đàn ông còn trẻ tính chuyện lường gạt. Và sở khanh này là anh.

Phù Dung vội bịt miệng chàng :

- Bậy nà. Con "bồi bích" này không phải là anh. Anh thấy rõ chưa ? Nó lại lộn ngược, bồi bích lộn ngược đã nguy, nó lại bị con bẩy bích án ngữ bên tay phải mới nguy hơn nữa. Nước bài này cho biết em sắp bị tai nạn có thể thiệt hại tính mạng, và tai nạn này do một tên bất lương được em yêu thương, em sửa soạn lấy làm chồng gây ra.

- Mai Lăng ?

- Thưa anh vâng, Mai Lăng, em lỡ yêu Mai Lăng... trời ơi, anh cũng nghe nói đến chuyện giữa em và Mai Lăng ư?

Văn Bình không đáp. Vì điện thoại trên bàn vừa reo. Phù Dung tần ngần. Văn Bình hỏi nàng :

- Em có hẹn với ai không ?

Nàng đáp gọn :

- Không.

Chuông điện thoại vẫn reo. Nàng đặt bàn tay lên ống nghe song vẫn chưa nhấc lên :

- Lạ thật, anh ạ. số điện thoại này chỉ có một số người thân biết. Nếu là bạn thường hoặc khách hàng thì phải gọi qua điện thoại dưới nhà rồi họ chuyển lên đây cho em. Em sợ không khéo Mai Lăng...?

- Mai Lăng gọi cho em.

- Có thể. Nhưng giữa hắn và em, đến đây là hết.

- Em vừa nói sẽ làm vợ hắn, giờ đây em nói là hết duyên, hết nghĩa. Anh chẳng hiểu ất giáp gì cả. Tại sao người ta lại bảo là anh đến đây để giúp em một tay, lo vụ hoàng tử Phakanvong ?

- Vâng, vụ hoàng tử Phakanvong liên hệ mật thiết đến em, đến Mai Lăng và...

Nàng ngừng lại. Điện thoại vẫn reo hoài, reo hủy. Phù Dung như bị điện giựt, hoảng hốt cầm lấy ống nghe. Khi ấy,Văn Bình cũng có cảm giác như bị điện giật. Phù Dung vừa nâng điện thoại lên, chưa kịp áp vào vành tai thì hơn 70 ký xương thịt của điệp viên Văn Bình đã nhào lại, nàng ngã rụp xuống đất và chàng đè chặn lên trên, ống nói tuột khỏi tay nàng, treo tòn teng trên mặt đất.

Bùng, boàng... bùng, boàng.... nhiều tiếng bùng boàng liên tiếp nổ trong phòng, ống điện thoại vỡ nát, bắn từng mảnh tứ tán. Đèn điện phụt tắt. Căn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ.

Chú thích:

1. Đồng tiền Thụy Sĩ gồm hai đơn vị, Franc (phật-lăng) và centime (xăng-tim, xu), một đồng đôla Mỹ ăn chừng hơn 4 phật-lăng Thụy Sĩ.

2. Đó là vào năm 1955, hiện nay, con số khách sạn không có tầng 13 này đã lên tới số 85, chỉ riêng ở Nữu Ước.

3. Đô đốc này là Fisher, và vụ này xảy ra vào năm 1914, trước khi phái hai chiến hạm Invincible và Inílexible vào Nam bộ Đại Tây Dương, đô đốc Fisher đã tránh ngày thứ sáu 13 tháng 11.

4. Bệnh dị đoan số 13 này, người Mỹ gọi là Triskedekaphobia, họ còn lập ra Hội 13, Chủ Tịch sáng lập là Nock Matsoukas (tên gồm 13 chữ), ra đời vào ngày 13-6, con thứ 13 của một gia đình gồm 13 người con, và ngày 13-12 tốt nghiệp đại học, ngày 13-9-46 lập ra hội trên.

5. Con số 300 tỉ đã được xác nhận.

Hết Chương 2
Thông tin sách

Hết Chương 2, mời bạn đọc tiếp Chương 3 hoặc xem lại Chương 1

Hoặc bạn cũng có thể bấm phím mũi tên TRÁI, PHẢI để chuyển trang nhanh