Bí ẩn, Kinh dị
Tác giả: Phạm Gia Dũng

Bí Mật Ngôi Nhà Cuối Huyện

Chương 2

Sáng nay, Long dậy sớm hơn mọi ngày, đi xong vài bài võ công đơn giản, anh nhanh chóng thay đồ ăn mặc như một khách đi liên tỉnh.

Có lẽ sau phần sơ bộ vụ án, thêm nhiều suy tư mới, Long dậy sớm, đặt bữa sáng tại phòng, chỉ một lúc anh đã ăn xong bữa điểm tâm và dùng cà phê sáng; ngồi trầm ngâm một lát anh tính chuyện tiếp cận ban đầu khu nhà. Anh xuống lầu ra quầy tiếp tân giao chìa khóa.

Một thanh niên đang lơ mơ ngủ, khi thấy Long, cậu ta nhanh nhẩu chào anh, và lên tiếng:

- Dạ anh trả phòng hay gởi chìa khóa ạ?

- Cho anh gởi chìa khóa. Àh, phòng 406.

- Vâng – rồi cậu ta nói tiếp như để xua đi cơn buồn ngủ, có lẽ Long đi sớm quá nên chưa đến giờ hết ca trực.

- Anh đến đây nghỉ chơi, hay đi công tác ah?

- Ờ …! Anh đến tỉnh này thăm ông bác họ. Anh cũng vừa đổi việc làm nên rỗi rãi mấy ngày, tranh thủ đi du lịch rồi thăm họ hàng, chưa biết bữa sau xin việc lại có rảnh không để mà đi chơi.

- Vậy là có thể anh nghỉ lại lâu, phải không ah? – cậu ta tỏ vẻ hớn hở trong câu hỏi. – nếu anh ở khách sạn chỗ em dài ngày thì ở đây sẽ có giá đặc biệt.

- Thế hả - Long vờ hỏi – giảm bao nhiêu?

- Dạ 30% của giá phòng nếu anh nghỉ từ ngày thứ ba trở đi, nhưng chủ khách sạn sẽ hết ngày nào tính tiền phòng ngày đó vào sáng hôm sau, và cứ thế anh vô tư đi và về.

Trông thấy vẻ bảnh trai hào hoa của Long, như tìm được ý mới, cậu ta nói tiếp:

- Ngoài ra, chỗ bọn em còn có nhiều dịch vụ đặc biệt khác, nếu anh có yêu cầu, lúc nào cũng có sẵn, … Này, em nói ông anh nghe, ở đây bọn em biết nhiều cô trẻ đẹp hấp dẫn lắm … - Nói đoạn, cậu thanh niên lại mải mê khoác lác quảng cáo cho dịch vụ kín của khách sạn này.

Đang giữa cơn thao thao nói về loại hình này, cậu ta bị Long ngắt lời:

- Thế à, hay quá, nhất định anh sẽ nhờ chú em tìm cho một cô.

- Ah mà để hôm sau, anh bận chút việc phải đi bây giờ.

- Này, nhân tiện cho anh hỏi đường vào thị trấn Kiên Thành còn xa không, đi xe máy thì hết bao lâu.

Cậu thanh niên chau mày suy nghĩ rồi trả lời:

- Ối, tưởng gì, cái huyện Kiên Thành mới lên thị trấn đó ah? Anh đi xe khoảng hai mươi phút. Mà anh mà lái con mô tô hôm qua em thấy, nó là loại gì mà trông lạ thế, loại xịn bốc như vậy anh đi nhanh chỉ hết chưa đầy mười phút.

- Gọi là thị trấn chứ nó vắng người lắm, mà trong đó buồn lắm, không bằng ngoài này đâu.

Long lại hỏi tiếp:

- Ừ, nó to kềnh càng, trông thế thôi chứ toàn vỏ nhựa bên ngoài thôi!

- Anh định đến nhà ông bác mới xây nhà ở khu phố hai àh không… khu phố 3, thế có dễ tìm nhà không.

- Khu phố 3 thị trấn Kiên Thành à? Hôm qua anh đến đây bằng đường Quốc Lộ 14, từ đường Quốc lộ 14 , anh rẽ vào con đường lớn Lương Thế Học để vào thị trấn như anh đã biết, đường Lương Thế Học đi vào trung tâm thị trấn, bên cạnh trung tâm thị trấn khách sạn Hải Vân anh đang đứng đây, giờ anh chạy ra lại đường Lương Thế Học trở lại và cứ đi thẳng mãi sẽ đến Khu phố 1, Khu phố 2, Khu phố 3. Khu phố 1, 2 còn đông, khu phố ba là hết thị trấn, ở đấy vắng người lắm nhà cửa thưa thớt, em cũng không rõ. – cậu ta trả lời tiếp.

- Thôi được rồi, để anh đi về rồi gọi em, nhờ mấy chuyện kia sau … vậy nhé.

Cậu thanh niên lại mừng rỡ:

- Dạ vâng, anh cứ yên chí, em chọn cho, bảo đảm hết chê.

Nhân lúc này, một người trông già hơn mở cửa khách sạn vào, có vẻ cũng muốn hóng chuyện, cậu thanh niên hét to đến nhân viên kia:

- Phòng 406, khách ra ngoài, chú cho anh vào lấy xe trong nhà xe!

Lao xe đi khá nhanh trên đường thị trấn, anh đã qua vị trí quán bà cụ bán hàng lúc nào không hay. Anh đang đi vào thị trấn. Giảm tốc độ, anh chú ý quan sát khu vực mới. Toàn cảnh là đường bộ xa, và các khoảng đất trống chưa có nhà xây, cứ khoảng vài chục giây phóng xe là anh qua một căn nhà.

Với tốc độ đi trung bình vậy, khoảng hai mươi phút sau, Long đến gần nơi ghi trong vụ án. Đột ngột chuông máy di động của anh gọi. Long dừng xe mở máy nói chuyện, thấy cấp trên gọi chỉ đạo.

- Alô, trinh sát số 03 nghe chỉ thị - Long trả lời máy

Từ đầu kia, giọng một người cán bộ vang lên,

- Từ Tổ trinh sát, sáng nay, nhiệm vụ của anh quan sát toàn cảnh tại khu vực gần khu nhà, chưa vội tiếp cận vào bên trong và lấy tin tại khu vực gần đấy.

- Khi cần có hỗ trợ, anh gọi số khẩn cấp, sẽ có thêm hai trinh sát khác đến kịp thời. Tổ sẽ luôn theo sát anh. – giọng nói đàn ông vẫn tiếp tục phát ra bên máy.

- Rõ, thưa chỉ huy – Long đáp, và ngắt máy.

Tổ của anh lúc nào cũng có vài bạn trinh sát hỗ trợ, nhưng anh không được biết trước tên, có khi là người cùng đơn vị, có khi là tổng hợp của nhiều đơn vị các tỉnh khác. Để đảm bảo tính mật, dù cho các trinh sát có nhận ra giọng nói của nhau cũng không được xưng hô tên trong khi làm nhiệm vụ. Sau khi kết thúc vụ án, các bạn đồng nghiệp mới họp nhau gặp gỡ và trao đổi thêm. Và việc những trinh sát hỗ trợ nhau, không ai biết rõ người kia đang ở đâu. Mỗi người được phân bổ trú tại những nơi khác nhau, có khi rất gần mà họ không hay, người quen hay người lạ luôn để mắt đến nhau; một tổ trinh sát cho một vụ án thường không nhiều có khi hai ba người, có khi nhiều hơn tùy mức độ và quy mô vụ án, tất cả hợp thành một thế trận kiểm soát và hỗ trợ lẫn nhau. Đề phòng trường hợp đối tượng biết hết mặt các trinh sát, sẽ tìm cách trả thù chung, hay trường hợp khác, chính một số các trinh sát cũng sa ngã hay hành động đơn lẻ ngoài sự chỉ đạo của cấp trên. Trong những vụ như vậy, các trinh sát chỉ biết mã số và số gọi khẩn cho đồng nghiệp của mình.

Một mặt khác, do tình hình vụ phức tạp của các vụ điều tra kiểu chuyên án này, nên việc cử trinh sát giả dạng thường dân sẽ hay hơn những việc bao vây công khai do vậy hung thủ có thể phát giác và bỏ trốn, thậm chí xóa hết dấu vết và hủy bỏ hành tung mà tháo chạy sang khu vực khác, như vậy tình hình càng thêm rắc rối.

Đang mải thoáng qua những suy nghĩ đáng buồn cười, Long tủm tỉm cười chợt nghĩ khi giữa hai trinh sát đã nhận ra giọng của nhau, muốn đùa giỡn một câu cũng không được, nên nhiều khi kết thúc nhiệm vụ, vụ việc được sáng tỏ, họ gặp mặt nhau trao đổi lại, vừa thấy càng nhiều thứ thêm buồn cười. Trong chốc lát, chiếc mô tô kiểu dân du hí đã đưa anh cách khu vực đúng trong vụ án chỉ còn 300 m nữa.

Thoáng nhìn, là một khoảng đất khá rộng nằm ở đoạn cuối, bên ngoài có hàng rào cây cao trên đầu người bao quanh. Bên trong căn nhà kiểu ba gian nằm lọt thỏm phía sau, từ phía sau là đỉnh đồi núi xanh đen thẳm. Nhìn lên và phía xa, núi không cao mấy nhưng có những tảng sương lờ mờ không thể xác định là mây hay sương hay khói từ phía dưới. Từ trên cao mà quan sát, cuối khu đất là đường mở lên núi, sau núi – theo địa đồ anh đã xem qua – là một khoảng rừng nhỏ và dòng suối ngăn cách sang bên kia là một dãy núi khác trước khi sang khu vực biên giới.

Đứng một mình dưới trời sáng sớm còn chưa kịp có nắng lên, Long cảm thấy thiên nhiên quá mạnh mẽ, anh thoáng chút rùng mình khi làn gió mát đi ngang và trước mặt là khoảng rừng rậm xanh đen thẳm.

Thoáng nghĩ, Long cười nhạo rồi nói lẩm bẩm:

- Ái chà, từ đằng sau nhà, tội phạm mà lẻn lên núi, có tìm chúng cũng hơi bị gian nan đây …!

Anh giả làm người đi lạc đường đi vào cuối phố, dừng xe và quay trở ra, anh chú ý tìm hàng quán đâu đó. Long phóng xe trở ra thêm một đoạn.

***

Khi vừa quay đầu xe lại đi khỏi chừng hai trăm mét, anh định tăng tốc cho xe trở ra, chợt theo cảm tính anh thấy có ai đó đang nhìn mình từ phía tay trái bên phía một nhà chòi nhỏ. Quay sang nhìn, anh thấy một bóng cô gái cao ráo thanh thoát vội quay mặt cúi xuống sau khi nhìn anh. Mái tóc buông xõa tự nhiên che hơn nửa khuôn mặt thanh tú nhưng khá buồn làm anh không thể nhận rõ hơn. Cố gắng quay lại khi xe vụt qua cô gái đó thì bóng dáng cô gái trong áo trắng và mái tóc xõa lềnh bềnh hai bên vai vội thụt lại và mất dạng phía sau căn nhà chòi.

Theo cảm nhận ban đầu, Long nhận định rằng đó là một quán cóc nhỏ ven đường, có một chiếc bàn nước và vài chiếc ghế xiêu vẹo, anh không thấy có người ngồi. Tuy nhiên, sức thu hút của cô thiếu nữ kia cũng khá ấn tượng trong suy nghĩ của anh. Anh cho xe chạy tới một đoạn xa. Dừng lại và lui xe vào một góc anh đứng suy nghĩ tình hình.

Phải chăng với cá tính của một chàng trai chưa lập gia đình, cộng với bản tính chút đào hoa, đã thôi thúc Long nên quay lại quán đó. Một phần vì lý do công việc, anh đang cần lấy thêm tin tức. Đã từng tốt nghiệp Học viện cảnh sát, anh đã trải qua công tác đào tạo trinh sát. Một chút tình thế cũng đã khiến anh phải nghi ngờ.

Nhưng hỡi ôi, trái tim chàng thanh niên đào hoa kia cũng reo rắt muốn quay lại để có một dịp chiêm ngưỡng bóng hồng kia. Có những thời điểm, giữa công việc phận sự và tâm tư tình cảm riêng, thật khó phân giải …

Dừng xe trước quán heo hắt, ngạc nhiên thay anh thấy cô gái kia không còn ở đây, thay vào đó là một phụ nữ trung niên đang ngồi trước bàn bán quán. Không khí thật sơ sài buồn tẻ.

Đành làm khách duy nhất trong quán, anh bước vào gạn hỏi:

- Quán sá sao vắng tanh vậy, thưa cô?

- Ah, mời anh ngồi chơi, quán cóc làng quê, lấy đâu đông khách, thế anh uống gì nào? – Bà chủ quán đáp

- Vậy cô cho em tách trà nóng, nửa gói thuốc và vài cái kẹo lạc.

- Vâng, anh đợi chút.

Ngồi quan sát, ngó ngang qua lại, anh vội bắt chuyện:

- Chẳng hay, cô là chủ quán này?

- Vâng, tôi bán ở đây?

- Ah, nhân tiện vừa rồi em chạy xe ngang qua đây thấy quán có vài người, hình như còn có một cô gái trẻ, giờ lại không thấy bóng cô ấy.

- Ah, có phải cô gái làm ở quán này hay người nhà cô?

Chủ quán làm vẻ lúng túng, và cố tìm cách trả lời:

- Nào có, chắc anh nhìn lầm, chỉ có mình tôi, ban nãy tôi đi vào trong nhà sâu trong vườn lấy nước, nên cũng không để ý.

Long cũng bán tín bán nghi, vì lúc nãy trời còn sáng chưa có nắng, sương khói cũng mờ ảo, ngẫm lại thấy một bóng ai mặc áo trắng, anh không nghĩ mình bị chói mắt mà chỉ không hiểu tại sao, trong đầu anh chỉ có một giả thiết, có ai đó đang theo dõi anh từ khi hướng ra khỏi căn nhà. Đầu anh mơ màng những cảnh lơ mơ khó hiểu trong những bộ phim kinh dị giả tưởng mà anh xem, anh cũng thóang đi qua suy nghĩ về một chuyện huyền hoặc nào đó ngoài khả năng của người trần gian, nhưng hôm nay trời bắt đầu nắng gắt lên, cảm thấy hơi nóng bắt đầu lan tỏa ấm từ phía sau cổ áo, anh vội bỏ qua ngay suy nghĩ này và quay trở lại với khẳng định có cơ sở hơn là vội mải theo các suy nghĩ đó. Anh cười đáp lại:

- Vâng, có lẽ em hơi hoa mắt.

- Em đi đường xa thế này, cũng chẳng mấy khi nhớ chuyện gì

Chị chủ quán đáp:

- Thế chú từ đâu đến, tìm nhà nào mà sao lại vào tận cuối thị trấn

- Ở đây vắng người lắm, tôi bán hàng nước, cả ngày cũng chỉ độ trên chục khách

Nói đoạn chị nhép miệng, không đợi người khách trả lời, chị buông tiếp những lời như đã nằm lòng:

- Tôi bận ông nhà và mấy đứa nhỏ, không đi đâu xa được, chứ chú xem buôn bán thì phải đi lấy hàng ở xa rồi ra chợ huyện.

- Cứ ngồi ở cái quán cóc này, ngày chỉ được chừng vài đồng đủ tiền chợ

Rồi chị lại nhép miệng:

- Tôi cũng định đi bán hàng ở chợ huyện, mà mãi vẫn chưa được. Đi buôn chợ huyện là phải mất vài ngày, độ hai ngày là ít nhất, từ đây đón xe lên huyện đã nửa ngày, nghỉ lại và mua hàng rồi lại thuê xe chở về, đàn bà có gia đình và con nhỏ, mà bỏ đi như vậy thì việc nhà cơm nước không có ai lo liệu. Giá phải như nhà có điều kiện thì đã có người làm, tôi có thể yên tâm mà đi buôn chợ huyện, còn đây ông nhà tôi chỉ sáng dậy uống trà rồi mải đánh cờ tướng cũng hết ngày, chồng con mà không kiếm được tiền phải vợ nuôi thêm làm gì khấm khá được …

Ngồi uống cốc trà, anh lại hỏi:

- Mà sao em thấy khu này cũng vắng vẻ, có điều gì khó nói lắm, cảnh vật hoang sơ, cũng không phải như vùng thị trấn.

Chủ quán thưa:

- Chắc chú từ vùng khác đến đây?

- Vâng, đúng rồi, em người vùng bên, đưa mấy đứa em họ sang tỉnh này học trọ.

- Àh – Chủ quán gật đầu

- Em đang tìm chỗ cho mấy đứa em họ trú để ổn định ăn học, ở đây chị có biết chỗ nào cho thuê.

Nói đoạn, dừng lại, Long để cho chủ quán suy nghĩ, mắt anh hơi liếc sang hướng khu nhà. Chủ quán chần chừ, hai mắt cũng tỏ vẻ bận tâm nhưng rắc rối, rồi lại hỏi:

- Sao, chú bảo tìm nhà cho mấy đứa em họ thuê à?

- Vâng – Long trả lời – ba bốn đứa con cái bên nhà hai ông hai ông bác, bọn nó cũng đang tuổi thi vào trung học hết.

- Đến bốn năm đứa cơ à? - Bà chủ quán hơi trố mắt tỏ vẻ ngạc nhiên

Long gạn hỏi:

- Tình cờ nãy đi qua em thấy nhà cuối đoạn này có treo biển cho thuê, chị có biết ở đó ra sao không à?

- Đông như thế thì không thuê được ở đây – Bà ta trả lời

- Tại sao ạ? Nhà có treo biển cần thuê mà? – Long nói ra chừng khó hiểu

Suy nghĩ một lát, chỉ nói tiếp:

- Ở đây chỉ cho thuê ít người, mà là nam giới

Làm vẻ ngạc nhiên, Long hỏi:

- Ô hay, tại sao ah?

- Ấy … đừng, à mà thôi, tôi cũng không rõ.

Băn khoăn một lát, trong tâm trạng hơi có vẻ ray rứt, chủ quán nói nhỏ:

- Tôi nói chú nghe, chú từ nơi khác lại đây, chú không nên tìm hiểu nhiều. Theo tôi nghĩ, ngoài thị trấn có nhiều nhà cho thuê, chú ra đấy hỏi cho tiện. Trong này chú … chú … àh chú không nên quan tâm nhiều.

- Dạ vâng, chị khuyên, em cũng thấy ngại, thôi để em trở ra ngoài tìm chỗ khác

- Chà, lo cho bọn em đi học vất vả thế đấy. Em đã đi hơn hai ngày rồi chưa tìm được chỗ thuê.

Thấy vẻ mặt đắn đo, nửa muốn nói điều gì, nửa lại ghìm lại, Long lơ ngơ nghĩ sang chuyện khác, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy hơi sởn da, hình như có ai đang nhìn mình, anh quay sang trái và thấy có một bóng áo trắng đang đứng quan sát anh và chủ quán. Cố quay lại để nhìn kỹ hơn anh thấy bóng đó đã lùi lại phía sau và mất sau lùm cây.

Nhận thấy có điều kỳ lạ, đó chính là cô gái lúc nãy đã nhìn anh khi chạy ngang qua, anh biết ý và tìm cách rút lui. Mọi việc anh đã nắm rõ sơ bộ trong hồ sơ, kể cả các đối tượng, tuy việc đến đây chỉ là phần nghiệp vụ điều tra. Nên anh đã sớm thấy một số khả nghi. Long tranh thủ trả tiền rời quán. Cố gắng vờ như là một người chịu nghe lời và tỏ vẻ sẽ bỏ đi sớm. Trong toan tính của mình, anh nghĩ đêm nay sẽ quay lại để dò tìm tiếp sự việc.

Chiếc xe môtô chạy một mạch thẳng ra đường cái, anh phóng xe ào đi làm bộ như người bỏ đi. Thật ra, đây cũng nằm trong ý đồ anh muốn tránh sự quan sát của ai đó có thể ẩn nấp đâu đây. Việc điều tra còn dài ngày, anh không muốn để bị lộ diện quá sớm

Về đến cổng khách sạn - thực chất các trinh sát điều tra không được ở trong những nhà của cơ quan, vì đảm bảo tình tiết mật khi bị theo dõi ngược trở lại, anh chạy vào sân. Chỉ có người nhân viên giữ xe thấy anh lại về sớm, nhưng ông ta cũng không thắc mắc gì. Chỉ im lặng nhận xe và dắt vào trong nhà để xe. Có lẽ với tuổi đời già hơn, và công việc không mấy ưu ái, ông đã quen với sự im lặng hơn là việc huyên thuyên. Vào trong nhà, Long nhận thấy một tiếp tân khác đã thay ca cho cậu trai buổi sáng. Anh đi lên phòng. Trong thang máy, anh có thêm chút thời gian tổng hợp lại suy nghĩ ban nãy trên đường trở về.

Theo cảm nhận, có hai hướng giả thiết, người con gái bí mật ban nãy và người chủ quán có quen biết nhau, và người chủ quán đã giấu chi tiết này khi anh quay xe lại, vào quán ngồi. Vậy đằng sau tình tiết có người bí mật quan sát anh khi vào khu nhà và sự bối rối của người chủ quán là chuyện gì. Kết luận thì chưa thể có, nhưng trong hồ sơ báo cáo anh đã nắm chắc những biểu lộ về căn nhà này từ hai năm qua. Giả thiết anh bị chói mắt vì anh tin vào thị lực tốt của mình, hơn nữa anh đã hai lần nhìn thấy người đó.

Lên đến phòng, Long vội thay quần áo đi ngoài, miên man trong suy nghĩ cho hành tung đêm nay.

Hết Chương 2
Thông tin sách

Hết Chương 2, mời bạn đọc tiếp Chương 3 hoặc xem lại Chương 1

Hoặc bạn cũng có thể bấm phím mũi tên TRÁI, PHẢI để chuyển trang nhanh